MẸ ĐI VIỆN (THƠ BÀN KIM QUI).

Mẹ đi viện

Cha bán cả vườn ngô

Những bắp ngô non như con còn thơ dại

Chỉ được vài chục ngàn

Mẹ nằm trong cáng chênh vênh

Cái sống đang treo lưng chừng vách núi

Đường dốc ngoằn nghoèo chỉ có gió thổi

Nghe như tiếng van lơn .

 

Những người nằm viện đều giống nhau

Tái xanh vì bệnh tật

Lần đầu con được thấy

Người ta đến thăm nhau bằng những chiếc phong bì

Con và cha chẳng dám ăn gì

Ngày hai chiếc bánh mì và một ca đầy nước

Bệnh viện người ra vào nườm nượp

Ngồi bên mẹ con nhỏ bé cô đơn

Cái lo làm lưng cha còng hơn

Đi đường nhìn ai cũng thấy hình như mình có tội

Cả khuôn mặt u tối

Như rừng gìa mùa Đông

 

Mười ngày như một năm

Những vết đớn đau tan dần trong mắt mẹ

Cha mang gùi sắn non tới phòng bác sĩ

Lập cập nói lời cảm ơn

Nụ cười đôn hậu làm mặt cha sáng hơn

Ngày mai mẹ về con sẽ cõng mẹ chạy băng băng

Dẫu đường quê mình dốc dài nối dốc

Cha sẽ đi sau và không hề mệt nhọc

Mẹ con được cứu sống rồi

 

 

 

07/20,2009 Posted

About lemaithao

Lê Mai Thao Tuổi : Mão Quê gốc : Hà Nam Hiện làm thơ, viết báo, dạy học tại thành phố Hòa Bình Tỉnh Hòa Bình Địa chỉ mail: maithao63hb@yahoo.com
This entry was posted in VĂN HỌC TRÒ VÀ BÀI VIẾT YÊU THÍCH. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s